Hai tám

Có chút bỡ ngỡ khi nhìn con số ở tiêu đề.

Mình viết bài đầu tiên trên blog này vào năm 18 tuổi. Vậy là hơn 10 năm đã đi qua.

Mình không còn thói quen viết nhiều như hồi trước nữa. Hồi đó viết lách là điều duy nhất giúp một đứa ít nói như mình giao tiếp được với chính mình và với thế giới. Bây giờ thì mình học được nhiều cách giao tiếp và bộc lộ bản thân hơn, nhưng mình vẫn tự dặn bản thân nên viết đều đặn trở lại, vì mỗi khi viết xong mình đều có cảm giác rất “đã” ở trong lòng.

Chà, biết viết gì cho tuổi 28 đây nhỉ?

Hồi 18 tuổi mình mơ mộng nhiều, 28 tuổi hình như… vẫn thế. Đọc lại những thứ hồi xưa mình đã viết, mình nhận ra mình không khác gì nhiều – vẫn rung động với những thứ đã từng làm mình rung động, biết ơn những thứ mà mình từng biết ơn.

Mình chưa biết viết gì cho mình tuổi 28 cả, viết về người khác bao giờ cũng dễ dàng hơn với mình.

Ba Mẹ

Ba Mẹ luôn là người đầu tiên con nghĩ đến mỗi khi con muốn cảm ơn một điều gì đó. Hồi 18 tuổi con đã từng viết, con có lẽ là đứa con gái hạnh phúc nhất khi được sinh ra làm con của Ba Mẹ. Đến bây giờ suy nghĩ đó vẫn không hề thay đổi.

Ba Mẹ biết đó, con là đứa không giỏi thể hiện tình cảm ra bằng lời nói trực tiếp hay qua điện thoại. Nhiều khi về nhà con chỉ muốn đến ôm Ba, đến ôm Mẹ nhưng rồi sự ngại ngùng lại kéo con lại. Chắc con cần dũng cảm hơn nữa Ba Mẹ nhỉ!?

Con chỉ biết mỗi ngày cầu nguyện cho Ba Mẹ được khoẻ mạnh, bình an. Cầu cho Huế mưa bớt nặng hạt một chút, nắng bớt gắt một chút để Ba mỗi ngày ở ngoài đường không phải vất vả. Mong cho hàng hoa nhà mình làm ăn thuận lợi để Mẹ không phải lo nghĩ hay căng thẳng nhiều điều. Mỗi lần về, nhìn Ba Mẹ nằm nghỉ ngay giữa chợ, hay ăn vội bữa cơm giữa trời nắng gắt hay mưa tuôn xối xả, con đều muốn khóc.

Con gái lớn rồi mà vẫn mít ướt khi nghĩ về Ba Mẹ vậy đó, dù chẳng bao giờ con thể hiện ra.

Hơn tất cả mọi điều tốt đẹp trên đời, hơn tất cả những điều kỳ diệu con đã chứng kiến, thì Ba Mẹ vẫn luôn là phép màu lớn nhất đã đến trong đời con. Con cảm ơn Ba Mẹ. Con yêu Ba Mẹ nhiều. ❤

Mệ Nội

Con vẫn viết cho Mệ dù không biết Mệ có đọc được hay không. Năm vừa rồi là một năm chao đảo khi Mệ bệnh nặng nhất trong những năm qua. Con đặt liền vé máy bay về Huế, ngồi bên giường Mệ, chẳng biết làm gì khác ngoài nắm chặt bàn tay nhăn nheo Mệ, ngắm kỹ gương mặt Mệ. Con đã rất sợ vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhưng rồi mọi khó khăn cũng đi qua như một phép màu. Mệ đã khoẻ mạnh trở lại, ăn uống, đi lại, đọc báo, đọc iPad như chưa có gì xảy ra. Không thể kể hết sự biết ơn khi con nhìn thấy Mệ khoẻ mạnh và bình an sau cơn nguy kịch. Cầu mong Mệ giữ sức khoẻ để ở lại lâu thiệt lâu với cả nhà mình, Mệ nghe.

Zet

Mỗi ngày đều thấy Zet hạnh phúc, chị cũng hạnh phúc theo luôn đó. Chị luôn tự hào về Zet, vì chị thấy được sự trưởng thành và chững chạc của Zet theo từng ngày. Những lúc chị yếu đuối nhất, Zet luôn là một bờ vai vững vàng ở bên cạnh chị, cho chị một chỗ dựa về tinh thần để chị đứng lên và đi tiếp. Ba với Zet đều là mẫu người yêu lý tưởng của chị đó, sao tiêu chuẩn của nhà mình cao vậy nè trời ơi.

Cảm ơn Zet vì đã sống khoẻ mạnh, hạnh phúc và trở thành một người đàn ông thực thụ. Thương Zet nhiều. ❤

Bạn

Nếu mình viết cho từng người mình yêu quý, chắc bài viết này sẽ không bao giờ kết thúc. Và đó cũng là lý do để mình biết ơn mỗi ngày – Thượng đế đã ưu ái mang đến cho mình thiệt là nhiều người bạn tuyệt vời. Bạn đã dạy mình, chơi đùa cùng mình, nhảy nhót cùng mình, ôm mình lúc mình yếu đuối, lau nước mắt khi mình khóc, nâng đỡ mình khi mình vấp ngã… Mình tin mỗi người đến trong đời mình đều là một Thiên Thần mà Thượng đế ban tặng, trong lúc mình rong chơi trên cõi đời này.

Cảm ơn nhé, từng Thiên Thần đã đến với mình. ❤

Mình

Cũng đến lúc mình nên viết vài dòng cho cô-gái-28-tuổi,

Viết về mình thiệt là khó, nên thôi mình thử viết ở góc nhìn của một người khác dành tặng cho cô gái 28 tuổi – là mình.

Mình mong cô gái luôn nhớ là mình được yêu thương, vì mình nghĩ đó là động lực mạnh mẽ nhất của cô gái.

Mình cũng mong cô gái không ngừng luyện tập trao đi yêu thương quanh mình, học cách yêu mến từng người cô gái gặp, vì đó là điều Thượng đế muốn khi gửi cô gái xuống Trái đất này.

Mình mong cô gái học cách bình thản và mạnh mẽ, dù Trời có sập xuống. Và vì Trời không sập được, nên cuộc sống vẫn tiếp diễn, không có gì đáng để lo.

Mình mong cô gái vẫn luôn xinh đẹp (theo cách của mình), vì chính mình chứ không vì ai khác.

Mình mong cô gái dám yêu, và dám đau. Dù cô gái rất sợ nhìn thấy những đổ vỡ, dù nhiều chuyện tình kết thúc trước mắt khiến cô gái hoang mang, mình vẫn mong cô gái dám yêu như yêu lần đầu.

Cứ yêu đi em à
Bài học Pháp dạy ta
Dù khổ đau, hạnh phúc
Sẽ dẫn em về nhà…
– Kiều Giang –

Mình mong cô gái vững lòng tin vào Vũ trụ, tin vào những điều kỳ diệu trong đời. Vì ai tin, sẽ thấy.

Mình mong cô gái luôn giữ được tâm hồn như bài hát Slow Dancing With The Moon – Khiêu Vũ Với Ánh Trăng:

Somehow my heart never grew up, no one ever burst my balloon
So here I am swirling in star dust, slow dancin’ with the moon


Still believe someday my wildest dreams will all come true
And I’ll find someone who’ll make me 15 again


But until then I’m slow dancin’ with the moon
Oh, the stars got in my eyes, long time ago


And I’ve lived my life like a love sick clown in a bittersweet cartoon
Just a dreamy-eyed kid, slow dancin’ with the moon
Still a starry-eyed kid, slow dancin’ with the moon

Mình mong cô gái 28 tuổi vẫn giữ được Lòng Biết Ơn, dù đang khổ đau hay hạnh phúc.

Thương.

Sài Gòn, 16.12.2019

2 Comments Add yours

  1. 20+ Giao vẫn tiếp tục cho Đời một giấc mơ nghen! 🙂

    Like

    1. giaogiao says:

      Cảm ơn cô gái ❤

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s