Hạnh phúc chen chúc vô tim

1. Có ai đó bước vào cuộc đời khiến mình nghĩ mình có thể yêu được, nhưng rốt cuộc lại không yêu, hóa ra cũng là một nỗi buồn. Một người hiền lành, điềm đạm, kiệm lời, chu đáo, sẵn sàng lắng nghe, tạo cho người khác cảm giác bình yên khi ở bên cạnh.... Continue Reading →

Bức thư gửi người ở thiên đường

Năm tôi 8 tuổi, bác gái mất. Đó là người thân đầu tiên của tôi ở thiên đường. 8 tuổi, lần đầu tiên tôi chứng kiến nhiều nỗi đau, nhiều giọt nước mắt, nhiều mất mát đến thế. Chị họ tôi gục xuống bên quan tài của mẹ, khóc mãi không thôi. Nỗi đau đó... Continue Reading →

Ngủ lều

Trong danh sách “100 điều phải làm trước khi ra đi” của tôi có một điều: “Ngủ trong một cái lều ở nơi xa lạ” (điều số 27). Thế nên, khi nhỏ bạn thân rủ đi cắm trại qua đêm ở thác Giang Điền, tôi gật đầu cái rụp. Sáng sớm ở nhà, hai đứa... Continue Reading →

Bong bóng ước mơ lên trời

Bong bóng ước mơ lên trời - báo 2! số 297 ngày 15/01/2013 (Tết 2013) Ngày bé, ước mơ đầu tiên của con là làm bác sĩ. Lý do rất đơn giản: nhà mình chưa có ai làm bác sĩ, và đặc biệt là vì bác sĩ rất… giàu. Ít ra đó cũng là nghề... Continue Reading →

Yêu Huế từng chút, mỗi ngày…

  Đối với tôi, tình yêu với Huế không phải là tình yêu sét đánh. Thành phố nhỏ bé này thu phục tôi từng chút một, chậm rãi và nhẹ nhàng như chính bản thân nó. Huế lung linh nhất vào những buổi tối, bởi điểm thu hút nhất của Huế chính là hình ảnh... Continue Reading →

Gửi chút gì rất Huế…

Đối với tôi, được cộp mác “con gái Huế” từ lúc mới sinh ra quả là một điều may mắn, tôi hiểu điều đó nhất từ ngày tôi đi học xa nhà tận 1075km, mỗi năm chỉ về nhà được đúng 2 lần. Nhiều người yêu Huế, nhưng ít ai biết Huế được chia làm... Continue Reading →

Sau lưng Ba

Hồi con còn bé, có một người đàn ông ngày ngày vẫn chở con đi trên chiếc xe “mui trần” hai bánh hết con phố này đến con phố khác, bất kể dưới cái nắng chói chang gần 40 độ C hay trong mùa mưa bão trắng xóa đất trời. Hồi con còn bé, có... Continue Reading →

WordPress.com.

Up ↑