Dừng chân đứng lại: trời, non, nước*

Mình trở về nhà với một thôi thúc giản đơn như thế: thôi thúc được dừng chân đứng lại. Đứng lại để ngắm trời mây, đứng lại để hít thở thật chậm và mỉm cười thật an nhiên với chính mình. Đây là một quãng thời gian quý giá và quan trọng với mình lắm,... Continue Reading →

Thảnh thơi giữa đời

Tản mạn giữa những ngày mưa và lòng bâng khuâng muốn viết. 1. Dạo này Sài Gòn hay mưa. Mỗi lần thấy những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất là thể nào mình cũng cười toe toét và lòng phơi phới hẳn lên. Dù đường về nhà sẽ lâu hơn một tí và ướt... Continue Reading →

WordPress.com.

Up ↑