“Ai lên Đà Lạt đều quên đường về…”

(Thơ: Tiền Giang) Viết liền để phủi bụi blog, để nhớ những ngày Đà Lạt đong đầy như thế trong tim mềm… 0h đêm có một đám trẻ nhốn nháo trước sân chung cư trong ánh đèn mờ ảo, tay xách nách mang, balô kềnh càng, ngồi tám rôm rả trong màn đêm tĩnh mịch. … Continue reading “Ai lên Đà Lạt đều quên đường về…”