Mới hôm qua thôi tôi 20

Phỏng vấn tuổi 20 của Giao Giao: Nếu dùng 1 cụm từ để miêu tả về tuổi 20 của mình, đó sẽ là? – Sống và làm những điều mình thích. Người bạn thú vị đã quen? – Như điệu, Hải Đăng. Có chuyến đi nào đáng nhớ? – Singapore & Malaysia (8/2012), Đà Lạt (4/2012), Sài Gòn (10/2012 – làm khách…

Thư tình gửi nàng ấy

Tôi là người mê cái đẹp. Đẹp người cũng mê, đẹp nết cũng mê, vừa đẹp người vừa đẹp nết thì lại càng mê gấp bội. Đó chính là lý do tôi đổ trước nàng ấy. Sao tự dưng hai đứa lại chơi thân với nhau nhỉ? Hình như là từ buổi tối hai đứa…

Du lịch với vài ngàn lẻ trong túi

Nếu là kế hoạch của cách đây 1 tuần thì đáng lẽ ra mình đang ở Vũng Tàu.  Nếu là kế hoạch cách đây 2 ngày thì bây giờ mình phải ở Đà Lạt. Vậy mà hôm nay, mình vẫn ung dung đi lại giữa chốn Sài Gòn này.            …

3 năm từ ngày cuộc sống mình bắt đầu thay đổi

Còn 1 tháng nữa là tròn 3 năm mình học Tôi Tài Giỏi! :). 3 năm – có quá nhiều thứ đã đổi thay… 1. Từ một đứa chẳng mấy coi trọng Gia đình, mình đã thêm Gia đình vào trong những phần quan trọng nhất cuộc đời. 2. Có thêm rất nhiều mối quan hệ,…

Sống tốt hơn hôm qua một chút

Vu vơ hỏi một chuyện mà ai cũng gặp ít nhất một lần trong đời: Thường thì gặp một người khó nhọc dắt chiếc xe máy hết xăng trên đường, bạn sẽ nghĩ/làm gì? Với tôi thì, cảm xúc đầu tiên lướt qua là cảm thông. Sau đó suy nghĩ về bản thân (kiểu như…

Sau lưng Ba

Hồi con còn bé, có một người đàn ông ngày ngày vẫn chở con đi trên chiếc xe “mui trần” hai bánh hết con phố này đến con phố khác, bất kể dưới cái nắng chói chang gần 40 độ C hay trong mùa mưa bão trắng xóa đất trời. Hồi con còn bé, có…

Anh ơi…

Em kể anh nghe… Có quá nhiều thứ không đáng để em giữ lại trong lòng. Có quá nhiều thứ khác đáng giữ lại mà em lại chối bỏ chúng đi. Phải chăng “yêu thương một con người là thứ yêu thương nhiều mất mát”? Em không tin, anh sẽ bù đắp lại hết cho…

Hà Nội phía anh giờ ngớt mưa chưa?

“Hà Nội phía anh giờ ngớt mưa chưa?…” 17 tuổi, tôi đã từng muốn sau này sẽ có người yêu ở Hà Nội, đơn giản chỉ để… viết lên blog câu thơ này. Xét cho cùng, yêu đương cũng chỉ là cái cớ chính đáng để tôi thổi những cảm xúc không đầu không đuôi…

Dốc

  Đoạn đường dốc, em chở bạn không nổi, bèn nhảy xuống dắt bộ, lại còn vừa đi vừa nhảy chân sáo tung tăng. Tôi bắt gặp khoảnh khắc này trong phút chốc, còn không kịp quay lại để nhìn mặt nhân vật trong ảnh, nhưng có điều gì đó ở khoảnh khắc này làm…