Viết về một đám cưới dài

Một đám cưới kéo dài suốt 10 ngày ròng rã.

À, đúng hơn đó là thời gian cả gia đình hai bên phải di chuyển qua lại giữa Huế – Vũng Tàu – Sài Gòn, để chuẩn bị cho đám cưới ở cả hai nơi.

Tuy chỉ là người đứng sau hậu trường, đằng sau cô dâu chú rể và ba mẹ hai bên, trong mình vẫn còn đọng lại rất nhiều cảm xúc, dù đám cưới đã chính thức kết thúc được vài ngày.

Điều làm mình xúc động nhất trong những ngày này, lại không phải tình yêu đôi lứa, mà chính là tình thân.

Mình thương Ba Mẹ vì đã lo lắng cho đám cưới của em trai suốt mấy tháng trời. Làm cha mẹ vất vả thật đấy. Con còn nhỏ thì lo cơm ăn áo mặc, đi học đi làm. Con lớn thì lại lo dựng vợ gả chồng; rồi sau này sẽ còn lo chuyện cháu chắt… Mình vừa biết ơn, vừa thương, vừa nể những người làm cha mẹ vô cùng.

Mình biết ơn họ hàng nội ngoại và những người bạn, đã nhiệt tình đi từ Huế, Nha Trang, Sài Gòn, Đồng Nai… xuống Vũng Tàu, tạo nên một “hội nhà trai” vô cùng hùng hậu và rôm rả. Mình biết, dù có lựa chọn khác dễ dàng hơn, nhưng mọi người vẫn chọn trải qua nhiều vất vả như vậy để chung vui cho hai em. Dù chẳng phải nhân vật chính, mà mình còn bị cảm động bởi những tình cảm đó vô cùng.

Mình biết ơn từng công sức nho nhỏ mà cả đại gia đình đã làm cho đám cưới ở Huế:

– Biết ơn vì những bông hoa, cái lá được cắm chăm chút, tỉ mỉ.

– Biết ơn “tay lái lụa” dẫn đường đoàn xe hoa siêu hoành tráng đi khắp thành phố.

– Biết ơn các bác chủ hôn của cả hai nhà đã xung phong nhận trọng trách trên vai.

– Biết ơn họ hàng dù ở xa vẫn tụ họp lại ở Huế. Đặc biệt là sự có mặt kịp thời vào phút cuối của đích tôn từ Sài Gòn khiến cả nhà hú hét còn hơn chào đón chú rể =)).

– Biết ơn từng hành động dễ thương nhỏ xíu: chỉnh lại cái hoa cài áo, tô lại cái son, đưa cho chai nước, đổi cho đôi giày… mọi người dành cho nhau.

– Và trên hết, chỉ riêng sự có mặt của từng người hôm ấy thôi, đã là một điều quý giá lắm lắm.

“Chuyến đi đám cưới” kéo dài khiến mình hiểu vì sao người ta bảo: Yêu đương là chuyện của hai người, nhưng kết hôn lại là chuyện của cả hai gia đình.

Đám cưới ở xa, đúng là vất vả thật, nhưng nhờ vậy mà mình nhận ra: tụi mình thiệt may mắn biết bao vì được bao bọc bởi rất nhiều tình yêu bự chảng như vầy.

Gửi bé Thu: Cảm ơn em đã xuất hiện, từ đó em trai chị đã cười nhiều hơn, hạnh phúc hơn, trưởng thành hơn.

Gửi Zet: Chàng trai của chị giờ đã là người đàn ông có gia đình rồiii. Cảm ơn Zet vì đã củng cố thêm niềm tin của chị, rằng: người đàn ông tinh tế, giàu tình cảm, chung thủy, ga lăng, trưởng thành, chăm chỉ làm việc, biết nhường nhịn, biết nấu ăn, biết làm việc nhà, có hiếu với ba mẹ, tôn trọng phụ nữ… là có thật trên đời, chứ không phải chỉ nằm trong tưởng tượng của chị. 😀

Từ nhỏ tới giờ, Ba với Zet đã tạo ra mức chuẩn cao vậy rồi, hỏi sao chị hạ tiêu chuẩn chọn bạn đời xuống được?!

Gửi các em gái độc thân đang đọc bài này: rất tiếc em trai chị đã có chủ, các em đã chậm một bước. Nhưng em nào có anh trai đang độc thân, đừng ngại giới thiệu cho chị. =))

P/S: Vậy là Ba Mẹ có thêm một cô con gái, nhà có thêm một đứa gọi ba mẹ mình là “Ba Mẹ”. Không liên quan gì tới tui hết á, nhưng mỗi lần nghe, tui vẫn cứ xúc động là saooo.

Featured Image by tossapon kongpipattanakarn (Thailand)

Share your thoughts